Đối tác chiến lược

vinhomes gardenia mỹ đình

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay6782
mod_vvisit_counterHôm qua14693
mod_vvisit_counterTuần này6782
mod_vvisit_counterTuần trước88251
mod_vvisit_counterTháng này255676
mod_vvisit_counterTháng trước185810
mod_vvisit_counterTổng6171148

fb-icon 1

  

 

 

 

 

 

 

 

 




Pháo đài bay B.52- Át chủ bài gãy cánh-Bài 10: Sơ tán, cứu người - vẻ vang những người lính thầm lặng

PDF.InEmail

>>Bài 1: Long Nguyên- “Bia” thử nghiệm B.52

>>Bài 2: Vào hang cọp

>>Bài 3: Dã tâm của Mỹ đưa miền Bắc trở lại thời đồ đá

>>Bài 4: Bệnh viện Bạch Mai: 4 lần trúng bom B.52

>>Bài 5: Khí phách Khâm Thiên

>>Bài 6: Biến nỗi đau thành sức mạnh

>>Bài 7: Lưới lửa phòng không

>>Bài 8: Anh hùng Phạm Tuân kể chuyện MiG bắn rơi B.52

>>Bài 9: Nhiệm vụ tuyên truyền đặc biệt

Rất nhiều người Hà Nội cho đến hôm nay vẫn còn nhớ như in hình ảnh sơ tán, cứu người trong 12 ngày đêm mùa đông năm 1972. Những đống đổ nát, những khối bê tông khổng lồ khi bị trúng bom B.52, những quả bom chưa kịp nổ… trong phút chốc được xử lý kịp thời. Với hàng ngàn km hào giao thông, 5.600 hầm tập thể, hơn 630.000 hố cá nhân bảo đảm đủ chỗ trú ẩn cho 900.000 người…

Ảnh: Súng trang bị cho dân quân, tự vệ bắn rơi máy bay tầm thấp của Mỹ

NHỮNG NGƯỜI LÍNH THẦM LẶNG

Ông Tưởng Phi Chiến, Phó Bí thư Thành ủy Hà Nội: 40 năm trước, các cơ quan, nhà máy, xí nghiệp, hợp tác xã, khối phố ở nội thành, làng xã ngoại thành đều tổ chức các tổ đội “tay búa tay súng”, “tay cày tay súng”. Đặc biệt, dân quân ngoại thành đã làm tốt công tác thông tin trên 36 đài quan sát với 414 cơ sở, đếm bom rơi chính xác để báo lên huyện đội. Ba thứ quân được tổ chức chặt chẽ theo một mệnh lệnh chỉ huy thống nhất, đạt hiệu quả cao, tạo thế trận nhiều tầng nhiều lớp, có trọng điểm, cơ động nhanh chóng vừa đánh địch ở các độ cao khác nhau vừa có sức chiến đấu liên tục cả ngày lẫn đêm. Chiến công hạ máy bay F.111 của tự vệ ở trận địa Vân Đồn ngày 22-12-1972 đã làm nức lòng dân quân, tự vệ Hà Nội và mở ra một lối đánh mới, tập trung lực lượng tự vệ, đón lõng đường bay của địch, hỗ trợ tốt hơn nữa cho trận địa pháo 100 ly. Thế trận mới đã tạo nên sức mạnh cho các lực lượng vũ trang Thủ đô hạ uy thế của không lực Hoa Kỳ

 

Trong tiết trời Hà Nội mưa phùn bay lất phất, trời se lạnh nhưng bà Ngô Thị Vẻ, 75 tuổi (ngụ 155C, Đội Cấn, Q.Ba Đình, Hà Nội) - người lính dân quân, tự vệ Hoàn Kiếm năm xưa vẫn dành cho chúng tôi cuộc trò chuyện thú vị. Bà kể, cách đây 40 năm, tôi là dân quân, tự vệ đồng thời là nhân viên của Công ty Bông và Vải sợi may mặc Hoàn Kiếm. Trong 12 ngày đêm năm ấy, sau khi có lệnh sơ tán, tôi đã đưa các cháu bằng xe đạp đến Thiên Thai (Hà Bắc) cách Hà Nội khoảng 52km. Lúc đi, chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ những vật dụng gồm: gạo, nước mắm, áo ấm, chăn mền. Sau khi đưa các cháu đi sơ tán cùng dòng người nối đuôi nhau, tôi trở lại Hà Nội vừa tăng gia sản xuất vừa chiến đấu bảo vệ chốt. “Đội chúng tôi có gần 50 người nhưng đi sơ tán một nửa, số còn lại hăng say sản xuất và chiến đấu, đồng thời kiêm luôn công việc cứu người, cứu sập sau những trận bom của địch giáng xuống Thủ đô Hà Nội”, bà xúc động nhớ lại. Bà Vẻ nhìn về xa xăm kể: “Lúc khu vực Phố Huế và các khu lao động Mai Hương, Quỳnh Lôi bị trúng bom, đội chúng tôi và nhiều đội dân quân, tự vệ khác của toàn thành phố đã tích cực tham gia công tác cứu người, cứu sập. Cảnh tượng kinh hoàng lắm, người chết la liệt, người bị thương, người mắc kẹt dưới hầm trú ẩn vô số kể… Chúng tôi phải đào bới, đưa những người còn sống đến bệnh viện dã chiến cấp cứu. Lúc ấy, tình đồng chí, đồng đội cao cả lắm, tất cả mọi người đều yêu thương nhau như người một nhà, giúp đỡ lẫn nhau từng viên thuốc, từng chiếc áo ấm…”.

 

 Bà Ngô Thị Vẻ kể lại những câu chuyện xúc động của dân quân, tự vệ 40 năm trước với phóng viên Báo Bình Dương

Những người lính thầm lặng như bà Vẻ cách đây 40 năm là như thế. Họ đã tự nguyện ở lại thành phố để giữ đất, giữ nhà, giữ chốt, vừa tham gia sản xuất vừa chiến đấu hiên ngang như những người lính thực thụ. Với họ, lúc đó thành phố là chiến trường đặc biệt, là tình người, tình đồng chí cao đẹp… Tất cả những điều đó đã giúp họ quên đi nỗi sợ để góp sức nhỏ bé của mình cho thành phố đối mặt với B.52 của không quân Mỹ. Bà Đỗ Thị Thanh Nhàn, nguyên cán bộ xã Uy Nỗ, huyện Đông Anh, Hà Nội kể, ngay trong đợt đầu chiến dịch của không quân Mỹ, Uy Nỗ đã bị trúng bom B.52. Cán bộ, đảng viên của xã đã ra sức giúp dân khắc phục, vừa kêu gọi trẻ em, người già đi sơ tán, vừa giúp dân cứu thương, cứu sập. Lúc Uy Nỗ bị trúng bom, lãnh đạo và nhân dân các nơi ủng hộ các vật dụng cần thiết như gạo, bột mì, tre, lá nứa… để phân phát cho dân. “Lúc đó dường như chúng tôi làm việc quyết liệt chỉ với niềm tin chiến thắng, tình yêu đồng bào, đồng chí cao cả. Trong 12 ngày đêm năm ấy, chồng tôi là Trần Đức Thắng, Chính trị viên Phó Tiểu đoàn tên lửa 94 cũng hy sinh ngày 28-12-1972 tại trận địa. Gạt nước mắt đau thương, tôi tiếp tục lao vào công việc thầm lặng là giúp đỡ người dân trước, trong và sau khi bom B.52 rải thảm xuống khu vực Đông Anh, Hà Nội”, bà Nhàn nghẹn ngào.

SỨC MẠNH TỪ Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN

Ông Nguyễn Văn Trân, nguyên Bí thư Thành ủy Hà Nội kể, 40 năm trước, biết trước việc địch sẽ đánh phá ác liệt nên Đảng bộ và quân dân Thủ đô Hà Nội đã bình tĩnh, chủ động đề ra nhiều biện pháp phòng không sơ tán đạt hiệu quả cao. “Lúc đó, các cấp ủy và chính quyền thực hiện gấp rút sơ tán, bằng mọi hình thức phong phú, mọi phương tiện cơ giới và thô sơ có được. Trong một thời gian ngắn, các địa phương quanh Hà Nội như: Ứng Hòa, Mỹ Đức, Thường Tín, Quốc Oai… đã đón nhận hàng chục vạn người ở 1.200 cơ quan, trường học, nhà máy của Trung ương và thành phố, chưa kể số người sơ tán về các tỉnh khác. Ngày 18-12-1972, thành phố có 200.000 người đi sơ tán. Sau nhiều trận không kích ác liệt, ngày 24-12-1972, Thường vụ Thành ủy đã quyết định kiên quyết sơ tán hết dân, chỉ để lại 10.000 dân quân, tự vệ ở nội thành vừa chiến đấu vừa làm công tác hậu phương vững chắc”, ông Trân nhớ lại.

“Chỉ có sức mạnh hợp lực từ ý Đảng, lòng dân thì Thủ đô Hà Nội mới chống chọi được những ngày gian khó như thế. Bởi lúc đó, thành phố đã thành “chiến trường đặc biệt” với hàng ngàn km hào giao thông, 5.600 hầm tập thể, hơn 630.000 hố cá nhân bảo đảm đủ chỗ trú ẩn cho 900.000 người. Hệ thống thông tin liên lạc bằng vô tuyến, hữu tuyến, còi báo động toàn nội, ngoại thành được thống nhất theo “lệnh” chính xác của Hội đồng phòng không thành phố, truyền đi khắp các ngõ phố, xóm làng đã có tác dụng rất tốt cho mọi người tránh máy bay, dân quân tự vệ sẵn sàng chiến đấu”, ông Tưởng Phi Chiến, Phó Bí thư Thành ủy Hà Nội cho hay. Ông nói, quân dân, tự vệ Hà Nội không chỉ giúp dân làm công tác sơ tán, cứu người, cứu sập mà còn phải luôn bảo đảm cho vận tải lương thực, vũ khí… trong những giờ cao điểm tương đối an toàn. Một nhiệm vụ khác nữa là kết hợp với công binh rà phá bom chưa nổ dưới lòng sông, đáy hồ, trong các khu dân cư. Cảng Hà Nội bị địch đánh phá dữ dội nhiều lần, nhưng công nhân vẫn duy trì bốc xếp, ga trung tâm ở Hà Nội bị địch thả bom đổ sập, nhưng hàng hóa vẫn xuôi về phương

 Nam đều đặn… Họ thật sự là những người lính thầm lặng, góp sức vào chiến thắng vẻ vang của quân và dân ta.

Ông Trần Vỹ, nguyên Chính ủy Bộ Tư lệnh Thủ đô

Hà Nội: Tổng số dân quân tự vệ phát triển lên đến điểm cao nhất tháng 12-1972 là 54.000 chiến sĩ với trên 500 súng trung liên, đại liên, súng máy cao xạ ở 295 trận địa. Nắm chắc quy luật bay và trục đường bay của địch, ta đã khắc phục địa hình, địa vật chật hẹp và tận dụng nhà cao tầng trong nội thành, bố trí trận địa súng 12,7 ly, 14,5 ly và cả trên nóc nhà kiên cố; trong đó, tập trung hỏa điểm dày đặc nhất ở khu Ba Đình và Hoàn Kiếm để đánh máy bay địch ở tầm thấp. Lưới lửa phòng không nhân dân của quân dân Thủ đô là một sáng tạo độc đáo của chiến tranh nhân dân trên địa bàn đô thị Hà Nội, đất không rộng, mật độ dân cư đông ở khu trung tâm, nhưng với ý chí và quyết tâm cao, với trí thông minh, cải tiến vũ khí, khí tài, làm chủ trận địa, ta đã làm thất bại âm mưu đưa Hà Nội trở về thời kỳ đồ đá của đế quốc Mỹ, giành chiến thắng vĩ đại nhất trong thời đại Hồ Chí Minh.

 

 H.VĂN - T.ĐỒNG

 Bài 11: Cuộc hội ngộ tương phùng


Theo baobinhduong.org.vn


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Tin vừa cập nhật

                                  

NXBB kho rong copy

KHU NHÀ XƯỞNG XÂY SẴN MỸ PHƯỚC

KHU CÔNG NGHIỆP BÀU BÀNG, HUYỆN BÀU BÀNG, TỈNH BÌNH DƯƠNG

LIÊN HỆ 0933 679 199 (Ms. Quỳnh)