Đối tác chiến lược

vinhomes gardenia mỹ đình

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay3359
mod_vvisit_counterHôm qua6961
mod_vvisit_counterTuần này45188
mod_vvisit_counterTuần trước48716
mod_vvisit_counterTháng này178039
mod_vvisit_counterTháng trước230232
mod_vvisit_counterTổng6696600

fb-icon 1

  

 

 

 

 

 

 

 

 




Pháo đài bay B.52 - Át chủ bài gãy cánh-Bài 6: Biến nỗi đau thành sức mạnh

PDF.InEmail

Xem kết quả: / 0
Bình thườngTuyệt vời 

>>Bài 1: Long Nguyên- “Bia” thử nghiệm B.52

>>Bài 2: Vào hang cọp

>>Bài 3: Dã tâm của Mỹ đưa miền Bắc trở lại thời đồ đá

>>Bài 4: Bệnh viện Bạch Mai: 4 lần trúng bom B.52

>>Bài 5: Khí phách Khâm Thiên

Sự hy sinh, mất mát trong chiến tranh bao giờ cũng để lại những nỗi đau khó có gì bù đắp nổi. 12 ngày đêm tàn phá Hà Nội và các tỉnh phía Bắc bằng B.52 của đế quốc Mỹ 40 năm về trước cũng vậy. Có một điều, ngoài sức mạnh của hỏa lực, khí tài, dân tộc Việt Nam nói chung, người Hà Nội nói riêng còn có một sức mạnh vĩ đại đó là tinh thần và ý chí, biết vượt lên trên những thử thách.

Ảnh: Pháo cao xạ, một loại vũ khí đã bắn rơi “cánh cụp cánh xòe” ở Hà Nội

 

 “Nixon phải trả nợ máu”

Trong những ngày Hà Nội và một số tỉnh phía Bắc bị B.52 tàn phá, bên cạnh không khí tang thương, không gian điêu tàn còn hiện hữu một sức sống mãnh liệt. Minh chứng là sau tiếng bom, người người lại ra khỏi hầm trú ẩn và tiếp tục cuộc sống sinh hoạt bình thường. Bạch Mai, Khâm Thiên… bị tàn phá, thảm sát nhưng dòng người sơ tán lại vội vã trở về ngay trên chính mảnh đất ấy để hồi sinh. B.52 có thể đánh sập nhà cửa, cầu đường, vùi dập những người dân vô tội nhưng không thể giết được ý chí, tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.

 

GS-TS PHẠM QUANG LONG, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội:

Năm 1999, tôi đến thăm Đại học Texax Tech. Ở đây có Trung tâm nghiên cứu Việt Nam và chính sách hậu chiến mà Giám đốc là TS James Rechner, nguyên là một đại úy CIA, chuyên nghiên cứu về vũ khí của Liên Xô và Trung Quốc ở chiến trường Việt Nam. Ông James Reckner kể cho tôi nghe chuyện trung tướng Nguyễn Đình Ước đã dự một cuộc hội thảo cùng hàng chục tướng tá và các nhà khoa học người Mỹ về chiến tranh ở Việt Nam. Có một vấn đề mà nhiều người Mỹ không lý giải được là vì sao họ thua ở Việt Nam? Họ đã nghe nhiều người Việt Nam nói rằng quân đội ta là những người có lý tưởng cao cả, dũng cảm, quân đội Mỹ và đồng minh không có được điều đó nên thua là tất yếu... Họ nghe, biết vậy nhưng chưa tin. Nhưng, khi tướng Ước trả lời là họ thua vì truyền thống văn hóa dân tộc đã nhân lên sức mạnh cho quân đội Việt Nam và đó là “vũ khí bí mật” của người Việt Nam thì lúc đầu họ còn ngờ vực nhưng sau khi được nghe lý giải thì tán thưởng cách lý giải này.

 

“Nixon phải trả nợ máu”, câu khẩu hiệu đó đã đi vào lịch sử, khẳng định bản lĩnh anh hùng của dân tộc. Bên cạnh những hình ảnh ghi lại cảnh Bạch Mai bị đánh sập, Khâm Thiên bị tàn phá là ảnh chụp những câu thơ “Ních Xơn hủy diệt khối nhà. Giết người phá của… lòng ta không sờn!” được viết lên ngay trên những bức tường còn sót lại sau các trận bom… Không chỉ nói suông mà còn thể hiện bằng hành động như: “Đẩy mạnh sản xuất, sẵn sàng chiến đấu và chiến đấu giỏi để trả thù cho đồng bào Uy Nỗ bị giặc Mỹ giết hại!”. Tất cả những khẩu hiệu ấy được giăng khắp phố phường, từ nơi nhà cửa bị bom phá hủy ra đến cánh đồng như một lời khích lệ tinh thần chiến đấu, quả cảm vô song.

Giọt nước mắt chia đôi

Bà Phạm Thị Viễn, công nhân nhà máy cơ khí Mai Động “kiêm” bộ đội tự vệ lúc tuổi vừa đôi mươi, nay ở tuổi 62 nhưng lòng vẫn rực lên khi hồi ức về quá khứ bi hùng.

Nuốt nước mắt vào trong, bà Viễn kể: “Chung với nỗi đau, mất mát của dân tộc thì gia đình tôi cũng đã có nhiều người thân ngã xuống. Mẹ mất lúc giặc Mỹ leo thang ném bom bắn phá miền Bắc năm 1967, để lại cho bố những đứa con thơ, nhỏ nhất là 4 tuổi. Năm 1972, Mỹ ném bom Hà Nội lại cướp đi sinh mạng bố và 2 người bác ruột, 3 ngày sau mới tìm thấy thi thể của bố nhưng không còn nguyên vẹn. Đứa em nhỏ nhất của tôi lúc ấy vừa 9 tuổi. Trước khi chuyển trận địa tôi có tranh thủ về nhà báo với bố, bố bảo nếu có thời gian thì về thăm nhà, thăm bố, bố đưa các em vào vùng sơ tán rồi trở lại. Vậy mà…”.

Khóe mắt còn đỏ hoe vì thương nhớ người thân nhưng mắt bà Viễn như sáng rực lên khi nói về những kỷ niệm thời kháng chiến với vai trò của một công nhân, một bộ đội tự vệ. Bà kể: “14 giờ ngày 22-12- 1972, chúng tôi được lệnh di chuyển xuống trận địa mới. Theo đó, anh em khẩn trương hoàn tất kéo pháo vào trận địa ở Vân Đồn, thời gian chuẩn bị rất ngắn, chưa kịp ăn cơm tối đã phải vào vị trí ngay. Mục đích của chúng tôi là đón bắn máy bay tầm thấp của địch bay vào bầu trời Hà Nội. 20 giờ đêm đó, còi báo động chiến đấu chúng tôi vẫn ngồi trên mâm pháo đợi lệnh. Khoảng 21 giờ, khi chỉ huy Hoàng Minh Giám hô bắn thì liên tiếp 19 viên đạn được bay lên  trời và hạ được 1 chiếc máy bay cánh cụp cánh xòe”.

 

 

 Bà Phạm Thị Viễn (trái) kể lại những ngày tháng oanh liệt của 40 năm về trước với P.V Báo Bình Dương

 

 

“Mất mát của gia đình tôi cũng như của Hà Nội rất lớn nhưng với ý chí tinh thần quyết chiến, chúng tôi đã thắng lợi” - bà Viễn nói tiếp. “Lúc đó, mỗi người một việc theo sự phân công của tổ chức, nam giới chủ yếu ra chiến trường, còn nữ giới vừa sản xuất vừa chiến đấu với khẩu hiệu “vững tay búa, chắc tay súng”. Tôi được biên chế vào nhà máy và trung đội chiến đấu của nhà máy cơ khí Mai Động, nên được tập huấn kỹ thuật của quân đội về pháo cao xạ. Rạng sáng 22-12, khu nhà máy bị ném bom, anh em phải vào cứu, khiêng những nạn nhân bị vùi lấp mà trong lòng rất căm thù giặc.

Sau khi mẹ mất, bà Phạm Thị Viễn đã nộp đơn xin vào đội tự vệ nhà máy cơ khí Mai Động. Đêm 22-12-1972 bà cùng đội tự vệ đã bắn rơi một máy bay F111A. Chiến công hạ máy bay F.111A của đội tự vệ ở trận địa Vân Đồn đã làm nức lòng dân quân tự vệ Hà Nội. Từ đó, mở ra một lối đánh mới, tập trung lực lượng tự vệ, đón lõng đường bay của địch, hỗ trợ tốt hơn nữa cho trận địa pháo 100 ly.

Trong mất mát càng quyết tâm chiến đấu, lúc chiến thắng tôi vô cùng sung sướng nhưng cũng là lúc hung tin bố đã không còn nữa thì rất buồn, thương xót cho bố mình và thương cho những người dân Hà Nội trên khu phố Khâm Thiên, bệnh viện Bạch Mai. Tôi nhìn thấy những chiếc  thuyền chở đầy thi thể thật bi thảm, càng làm cho chúng tôi mạnh mẽ hơn. Hòa bình lập lại, mặc dù ăn rau, ăn cháo nhưng chúng tôi cũng thanh thản hơn”, bà Viễn nói và mong muốn thế hệ thanh niên hôm nay phải phấn đấu nhiều hơn để giữ gìn độc lập tự do, xây dựng đất nước giàu mạnh hơn. Giọt nước mắt của bà Viễn lúc ấy cũng như của nhiều người dân thủ đô khác, một nửa dành cho chiến thắng, một nửa dành cho nhớ thương.

T.ĐỒNG - H.VĂN

 Bài 7: Lưới lửa phòng không


Theo baobinhduong.org.vn


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

                                  

NXBB kho rong copy

KHU NHÀ XƯỞNG XÂY SẴN MỸ PHƯỚC

KHU CÔNG NGHIỆP BÀU BÀNG, HUYỆN BÀU BÀNG, TỈNH BÌNH DƯƠNG

LIÊN HỆ 0933 679 199 (Ms. Quỳnh)