Đối tác chiến lược

vinhomes gardenia mỹ đình

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay3263
mod_vvisit_counterHôm qua6961
mod_vvisit_counterTuần này45092
mod_vvisit_counterTuần trước48716
mod_vvisit_counterTháng này177943
mod_vvisit_counterTháng trước230232
mod_vvisit_counterTổng6696504

fb-icon 1

  

 

 

 

 

 

 

 

 




Pháo đài bay B.52 - Át chủ bài gãy cánh -Bài 4: Bệnh viện Bạch Mai: 4 lần trúng bom B.52

PDF.InEmail

Xem kết quả: / 0
Bình thườngTuyệt vời 

>>Bài 1: Long Nguyên- “Bia” thử nghiệm B.52

>>Bài 2: Vào hang cọp

>>Bài 3: Dã tâm của Mỹ đưa miền Bắc trở lại thời đồ đá

Trong 12 ngày đêm năm ấy, Bệnh viện Bạch Mai đã bị trúng bom B.52 4 lần, trong đó lần nặng nhất là ngày 22- 12-1972 làm 28 người chết. Giáo sư (G.S) Đỗ Doãn Đại, nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai nghẹn ngào: “Lúc đó, Bạch Mai làm nhiệm vụ cấp cứu cho cả Hà Nội, Hà Đông và nhiều khu vực lân cận. Chắc có lẽ địch muốn uy hiếp tinh thần ta, muốn đánh sập Bạch Mai, mất nơi cấp cứu để gây hoang mang cho nhân dân Hà Nội, nhưng tinh thần của Bạch Mai kiên cường lắm!”.

Ảnh: Bệnh viện Bạch Mai tan hoang khi bị trúng bom B.52 năm 1972

 


Thảm sát, bi thương

Hôm ấy, khi đến Bệnh viện Bạch Mai nằm trên đường Giải Phóng, P.Phương Mai, Q.Đống Đa, Hà Nội, chúng tôi tình cờ gặp được những cựu chiến binh năm xưa đang làm bộ phim tư liệu ghi dấu tích Bệnh viện Bạch Mai. Đại tá Phạm Thọ, nguyên phóng viên truyền hình quân đội - người đã trực tiếp ghi lại những hình ảnh bi thảm, tang thương của Bệnh viện Bạch Mai 40 năm trước hồi nhớ lại: “Lúc đó, sáng 22-12- 1972, tôi và nhiều đồng chí phóng viên khác đã trực tiếp đến bệnh viện này để quay lại những đoạn phim đi vào lịch sử. Hôm đó, bệnh viện tang thương lắm, người chết la liệt. Nhiều người bất ngờ vì không nghĩ địch lại đánh vào bệnh viện - một trong hai nơi cấp cứu, tiếp nhận bệnh nhân duy nhất lúc bấy giờ. “Chúng tôi quay được những hình ảnh ấy 40 năm trước là để minh chứng sự thật tội ác của đế quốc Mỹ gây ra cho nhân dân Hà Nội để tố cáo tội ác của họ với thế giới lúc bấy giờ” - ông Phạm Thọ nghẹn ngào.

Cho đến nay, trung tá Nguyễn Đình Thọ, 79 tuổi, cũng là một nhân chứng sống của truyền hình quân đội lúc bấy giờ vẫn không thể nào quên được hình ảnh của 40 năm trước. Ông dẫn tôi đến khu vực đài tưởng niệm và chỉ rõ chính nơi đây B.52 đã đánh liên tiếp nhiều lần. Trong đợt trúng bom ngày 22-12- 1972, 28 người đã chết thảm, trong đó có một cháu nhỏ 8 tuổi. Ông Đình Thọ kể, thời điểm đó, ngoài việc quay cảnh tang thương, chúng tôi còn quay cả hình ảnh quân đội ta dẫn tù binh là những tên giặc lái Mỹ đến trực tiếp bệnh viện để cho bọn họ chứng kiến cảnh tang thương, bi thảm này. “Nhiều tên giặc lái đã cúi đầu, tỏ ra hối hận khi thấy hình ảnh tang thương, hoang tàn mà chính bọn chúng đã nhấn nút bỏ bom xuống bệnh viện, trong khi đó ở trên không bọn chúng không hề thấy được” - ông Đình Thọ bùi ngùi.

Ông Đỗ Thọ, nguyên là nhân viên kỹ thuật Bệnh viện Bạch Mai lúc bấy giờ xúc động: “Lúc B.52 đánh phá, nhà cửa rung chuyển toàn bộ. Sau trận đánh, tôi chạy xe đạp xuống bệnh viện rất sớm và nhìn thấy cảnh tan hoang, bi thảm. Vào khu làm việc của tôi thì đã đổ sập hoàn toàn. Lúc đó, chúng tôi khẩn trương dọn dẹp đến tối để bệnh viện có lối đi, lại tiếp nhận bệnh nhân. Đến tối hôm ấy, tôi ra trước khu hành chính cũ kiểm tra thì thấy một chiếc chiếu bó lại. Tôi nghĩ chắc có lẽ bộ phận y tế làm sót một cái xác chưa mang đi. “Tôi đến lấy chân gạt nhẹ, cái chiếu bật dậy, tôi rụng rời cả người, hóa ra là một nhân viên của bệnh viện, thấy cảnh hầm sập, nước ngập, người chết thảm sợ quá không dám ngủ trong nhà mà ngủ ngoài sân, cạnh hầm cá nhân để khi có báo động lại nhảy xuống hầm cho nhanh” - ông Đỗ Thọ nhớ lại.

Kiên cường chống chọi

Chiến tranh đã qua đi cách đây 40 năm nhưng hình ảnh tang thương ở Bạch Mai năm nào vẫn còn đó. Dấu tích bia tưởng niệm những nạn nhân đã chết nằm ngay cạnh cổng vào Bạch Mai đã minh chứng điều đó. Hàng ngày, hàng ngàn bệnh nhân và các y, bác sĩ, nhân viên bệnh viện ra vào đều nhìn thấy rõ bát nhang nghi ngút khói. Nhớ lại những ngày tang thương này, G.S Đỗ Doãn Đại cho biết, năm 1967, Mỹ đã từng ném bom ở Bạch Mai. Sau ngày đế quốc Mỹ ném bom trở lại, chúng tôi đã sơ tán một nửa bệnh viện, trong đó có những máy móc quý giá, cần thiết về Ứng Hòa (thuộc tỉnh Hà Tây cũ), còn lại khoảng một nửa để ở Bệnh viện Bạch Mai.

 
Đại tá Phạm Thọ (bìa trái) và trung tá Đình Thọ (giữa) - hai trong số những phóng viên truyền hình quân đội lúc bấy giờ trở lại làm phim tư liệu tại Bệnh viện Bạch Mai - nơi chính họ quay được những đoạn phim sống 40 năm trước tố cáo tội ác chiến tranh của Mỹ gây ra cho người dân Hà Nội

Năm 1972, Mỹ ném bom Bạch Mai đến 4 lần, trong đó nặng nhất là lần thứ 4 lúc 3 giờ 40 phút rạng sáng 22-12. G.S Doãn Đại kể, lúc đó, tôi đang ở hầm khu tập thể Kim Liên, rất gần Bệnh viện Bạch Mai nên nghe rất rõ tiếng máy bay vào, sau đó phát hiện một quầng lửa đỏ lao xuống, đoán chắc là trúng bệnh viện nên tôi xách xe đạp chạy sang thì thấy tan nát hết, từ khoa nội, ngoại, tai mũi họng đến phòng làm việc… đều bị san phẳng, tan hoang. Tiếng kêu cứu, khóc rên nghe xúc động không kể xiết. Chúng tôi phải nổ máy phát điện để cứu chữa, nấu cháo đường cho bệnh nhân ăn, tập hợp tất cả những gì còn lại để cứu chữa bệnh nhân, đồng nghiệp… “Khi bò vào trong hầm bị sập, đầu tiên tôi nắm trúng tay chị Ninh, một bác sĩ da liễu, toàn thân chị cứ run lên bần bật và may mắn cuối cùng cũng cứu được chị. Tiếp tục tôi chui sâu vào bên trong thì gặp chị Hoa đã bị bê tông chèn lấp tử vong, không thể đưa ra được. Suy nghĩ mãi nhưng không còn cách nào khác, tôi đành quyết định cho tháo khớp thi thể chị để nhanh chóng đưa ra khỏi tảng bê tông, sau đó cho nhân viên khâu lại rồi mai táng. Có như thế mới giải phóng được để vào tiếp bên trong cứu người khác” - G.S Doãn Đại nghẹn ngào.

Ngày gặp chúng tôi, G.S Doãn Đại đã gạt nước mắt đau thương khi kể về những người đồng đội của mình. Ông cho biết, rất nhiều anh chị em trong thời điểm “thập tử nhất sinh” vẫn cứu được, nhưng cũng có những trường hợp không cứu được, rất đau thương như: Chị Nguyễn Thị Giỏi, chị Trần Thị Kim Tuyến (em gái của giáo sư sử học Trần Quốc Vượng). Đặc biệt, có 3 thi thể ôm chặt vào nhau là chị Đặng Thị Hồng Diên, mới làm cô dâu được 5 tháng, đang mang thai 2 tháng; chị Đặng Thị Khuyến và Đỗ Ngọc Thạch… họ là những người bạn của nhau, vẫn trong tư thế ôm chặt nhau chết thảm dưới tảng bê tông. Chúng tôi phải dùng dây buộc vào từng thi thể rồi nhiều người cùng kéo mới tách rời được các thi thể ra khỏi nhau. Còn sinh viên trường y Đinh Thị Thúy khi tiếp cận thì cô mở mắt và chỉ kêu được một tiếng thầy ơi rồi sau đó chị lịm đi vào giấc ngủ ngàn thu. Hay trường hợp chị nhân viên phục vụ máy đèn có 3 con nhỏ, có chồng đi “B” cũng hy sinh. Rồi bác sĩ Lâm Duy Kế đang chuẩn bị đi vào chiến trường Vĩnh Linh cũng ngã xuống trong trận bom hôm ấy.

Những đồng đội của G.S Doãn Đại đã hy sinh trong trận bom hôm ấy nhưng với ông và các đồng đội còn lại thì gượng dậy để sống, để cứu người, để tiếp tục chiến đấu với sự sống và cái chết, vẫn hiên ngang trước bom đạn cày xới. Chính đêm hôm ấy, 22-12-1972, ông và nhiều người đã nhận được lệnh bốc hết xác, rồi phải đi ngay, dự đoán B.52 sẽ tiếp tục ném bom trở lại đêm nay nhưng họ đã nhất quyết không đi. Bởi, trước mắt mình còn bao nhiêu nhiệm vụ cấp thiết: phải cứu người, sơ tán bệnh nhân… Họ thật sự nêu cao khí phách kiên cường, anh hùng cách mạng!

G.S Đỗ Doãn Đại: “Ngày đó, khi các đoàn lãnh đạo Đảng và Nhà nước đến thăm, chúng tôi hứa sẽ quyết tâm xây dựng lại Bệnh viện Bạch Mai ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn. Qua 40 năm, Bệnh viện Bạch Mai hôm nay phát triển toàn diện với đội ngũ GS, phó GS, tiến sĩ, thạc sĩ, bác sĩ, dược sĩ, kỹ sư, y tá điều dưỡng, kỹ thuật viên có trình độ cao, máy móc, trang thiết bị hiện đại. Có được kết quả như ngày hôm nay, chúng tôi thấy lòng mình mãn nguyện”.

 

H.VĂN – T.ĐỒNG


Theo baobinhduong.org.vn


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

                                  

NXBB kho rong copy

KHU NHÀ XƯỞNG XÂY SẴN MỸ PHƯỚC

KHU CÔNG NGHIỆP BÀU BÀNG, HUYỆN BÀU BÀNG, TỈNH BÌNH DƯƠNG

LIÊN HỆ 0933 679 199 (Ms. Quỳnh)